Chào mừng đến với giamcankhoahoc

Yêu đơn phương !!!!

 

“Tránh ra... Bọn tao không muốn chơi với một đứa béo phì ú u và suốt ngày khóc nhè như mày, mày đi ra chỗ khác mà chơi...”

 

Những lời nói đó đã khiến một cô bé 5 tuổi khóc như mưa và không bao giờ quên được tuổi thơ cô đơn của mình. Cô bé đó chính là tôi.

 

5 tuổi: Tôi được các bạn đặt cho biệt danh “ú khóc nhè”. Sở dĩ có biệt danh đó là do từ nhỏ tôi đã là một cô bé béo mập và thường xuyên khóc mỗi khi bị bạn bè chê cười. Chỉ có Tú là chịu chơi cùng tôi. Tú là cậu bạn hàng xóm luôn chạy theo mỗi khi tôi bị bạn bè đuổi đi. Tú là niềm an ủi duy nhất cho tuổi thơ của tôi.

 

10 tuổi: Lần đầu tiên thôi thấy Tú thật đẹp. 10 tuổi tôi đã biết nhớ thương, tình cảm của một đứa trẻ đơn giản nhưng cũng đầy lưu luyến. Hằng ngày tôi chỉ mong được cùng Tú đi học. Tất cả những hành động của Tú dành cho tôi dù nhỏ nhất cũng làm tôi thấy vui lòng. Một đứa bé 10 tuổi đã từng mơ đến ngôi nhà hạnh phúc trong đó có Tú.

 

15 tuổi: Tôi vẫn vậy, vẫn béo và vẫn bị chê cười. Còn Tú thì đã khác nhiều, Tú đẹp trai, học giỏi và trở thành niềm ao ước của nhiều bạn gái trong đó có tôi. Tú vẫn coi tôi là bạn thân, nhưng tôi lại không muốn vậy. Điều tôi muốn là tình cảm giữa tôi và Tú là một mối tình “Thanh mai trúc mã”.



16 tuổi: Tôi vẫn âm thầm theo dõi bước chân của Tú hằng ngày để rồi một ngày tôi phải khóc, tiếng khóc của một người con gái có mối tình đơn phương. Tú có người yêu. Tuy nhiên, tôi vẫn là người được Tú tin tưởng chia sẻ khi gặp chuyện buồn. Mỗi khi được Tú tâm sự tôi chỉ biết nghe và gật đầu. Lúc đó tôi chỉ muốn hét thật to “Tớ yêu cậu” nhưng một con mập như tôi đâu có can đảm để nói ra điều đó.

 

17 tuổi: Dù đã cố nhưng tôi không thể kìm chế tình cảm của mình với Tú. Tình bạn của chúng tôi cũng ngày càng nhạt dần, tôi coi đó như một điều tự nhiên. Bước đi trên con đường quen thuộc nhưng giờ đây tôi chỉ còn một mình. Cũng buồn, cũng khóc nhưng chưa bao giờ tôi trách Tú.

 

18 tuổi: Biết tin gia đình Tú sắp chuyển vào Nam nhưng tôi không sang gặp Tú dù hai nhà rất gần nhau. Tôi sợ phải nói lời chia tay, nhất là với người bạn thân duy nhất. Tôi không dám đối mặt với Tú cũng như không dám đối mặt với tình yêu của mình. Tú đi xa mang theo cả những ký ức của tôi, một ký ức buồn nhưng không cô đơn vì tôi có Tú.

 

Hiện giờ tôi đang có một công việc ổn định và không còn ai gọi là Linh béo, nhưng những ký ức về Tú vẫn chưa bao giờ phai nhạt. Ký ức của một một cô béo chính là động lực giúp tôi cố gắng giảm cân và cố gắng học giỏi. Tôi vẫn luôn hi vọng một ngày nào đó sẽ được gặp lại Tú, khi đó tôi có thể ngẩng cao đầu mà nói rằng: “Mình đã từng yêu cậu”.